Cảm ơn bạn, vì đã không bỏ cuộc
- Hà Minh
- Dec 30, 2025
- 3 min read
"Tôi ca tụng chính mình, và tôi hát về chính mình."
Trong bài thơ bất hủ Song of Myself (bài ca của chính mình), nhà thơ vĩ đại Walt Whitman đã viết những dòng khai mở đầy kiêu hãnh như thế. Đó là một tuyên ngôn đầy táo bạo. Và hôm nay, giữa những toan tính của tổng kết cuối năm, đó cũng là một lời nhắc nhở cần thiết hơn bao giờ hết.
Những ngày này, chúng ta thường dành thời gian để rà soát lại những mục tiêu chưa đạt, những kế hoạch dở dang, và (có thể sẽ) phán xét bản thân bằng sự khắt khe của một vị giám khảo khó tính. Chúng ta được dạy về sự khiêm nhường để sửa mình (và việc ấy là rất quan trọng), nhưng lại quên học cách cúi đầu cảm tạ chính bản thân vì đã kiên cường đi qua giông bão.
Tại Flowable, chúng mình muốn mời bạn làm một việc khác đi một chút:
Hãy thực hành sự biết ơn. Nhưng không phải với thế giới, mà với chính người đứng đối diện mình trong gương.
Và việc này, tại sao khó khăn hơn bạn nghĩ?
Khoa học tâm lý tiến hóa giải thích rằng bộ não con người được lập trình sẵn với "thiên kiến tiêu cực" (negativity bias). Để sinh tồn, tổ tiên chúng ta buộc phải ghi nhớ mối nguy hiểm (thất bại, nỗi sợ, tổn thương...) đôi khi sâu sắc hơn là niềm vui.
Như nhà tâm lý học Rick Hanson từng ví von:
"Bộ não như miếng nhám dính (velcro) với những điều tiêu cực, nhưng lại trơn tuột như chảo chống dính (teflon) với những điều tích cực."
Chính vì cơ chế sinh học này, bạn dễ dàng quên mất rằng việc mình vẫn đang ngồi đây, hít thở và đọc những dòng này, tự thân nó đã là một kỳ tích.
Hãy biết ơn chính mình.
Biết ơn vì những ngày bạn muốn buông xuôi nhất, nhưng vẫn chọn cách rời khỏi giường và đánh răng rửa mặt. Biết ơn vì những lần vấp ngã đau điếng, những dự án thất bại, những mối quan hệ tan vỡ, nhưng bạn đã không để chúng định nghĩa giá trị của mình.
Giống như nghệ thuật Kintsugi của Nhật Bản, dùng vàng để hàn gắn những món đồ gốm vỡ, chính những vết sẹo và thất bại ấy đã tạo nên một phiên bản trưởng thành hơn, sâu sắc hơn và "đắt giá" hơn của bạn ngày hôm nay.
Biết ơn vì trái tim bạn vẫn còn đủ mềm mại để rung động, và lý trí bạn vẫn còn đủ sáng suốt để vững niềm tin. Giữa những khắc nghiệt của cơm áo gạo tiền, việc giữ cho ngọn lửa hy vọng không tắt lịm là một dạng năng lực tinh thần đáng ngưỡng mộ.
Sự biết ơn này không phải là sự tự mãn. Nó là nguồn nhiên liệu sạch nhất, bền vững nhất để bạn bước vào năm mới khởi sắc hơn. Bạn không thể xây dựng một tương lai rực rỡ trên nền tảng của sự tự chán ghét. Bạn chỉ có thể tiến xa hơn khi trân trọng người bạn đồng hành duy nhất sẽ đi cùng mình đến cuối đời: là chính bạn.
Hãy dành ngày Chủ Nhật này để ôm lấy chính mình, tha thứ cho những điều chưa trọn vẹn, và thì thầm lời cảm ơn:
"Cảm ơn mình vì đã không bỏ cuộc."
By Flowable
.png)
.png)



Comments