Nếu không "ngượng" về mình một năm trước, có lẽ ta đã học hỏi chưa đủ nhiều.
- Hà Minh
- Dec 16, 2025
- 2 min read
Updated: Dec 18, 2025
Có bao giờ bạn vô tình lướt qua một dòng trạng thái cũ, hay chợt nhớ lại một cách hành xử của chính mình vài năm trước...
Và tự nhiên cảm thấy rùng mình vì xấu hổ?
Những dòng status cũ có thể ẩn đi. Nhưng những việc đã vô ý làm thì lại không thu lại được...
Vậy nhưng, khoan vội lướt qua hay chối bỏ trải nghiệm đó. Cảm giác "muốn độn thổ" ấy, thực ra lại là một chỉ dấu rất uy tín của trí tuệ.
Nhà triết học Alain de Botton từng nhận định: "Anyone who isn't embarrassed of who they were last year probably isn't learning enough" (Bất cứ ai không cảm thấy "ngượng" về con người mình một năm trước, có lẽ họ đã chưa học hỏi đủ nhiều).
Sự xấu hổ ở đây thực chất không phải là yếu kém. Nó là bằng chứng của sự phát triển. Nó xác nhận rằng "hệ điều hành" trong tâm trí bạn đã được nâng cấp. Khoảng cách giữa sự ngượng ngùng của hiện tại và sự ngây ngô của quá khứ, chính là thước đo cho thấy năng lực nhận thức và sự thấu cảm của bạn đã sắc bén hơn xưa rất nhiều.
Tuy nhiên, ranh giới giữa sự tự nhận thức (self-awareness) và sự tự trừng phạt (self-punishment) rất mong manh.
Nếu cứ mãi dằn vặt vì những điều đã qua, chúng ta đang vô tình phủ nhận nỗ lực của chính mình. Hãy nhìn nhận phiên bản cũ bằng một tư duy công bằng hơn: đó là một "người tiền nhiệm" mẫn cán. Với lượng thông tin, trải nghiệm và cảm xúc giới hạn của thời điểm đó, bạn đã đưa ra lựa chọn tốt nhất có thể rồi.
Vì vậy, thay vì phán xét, hãy dành cho quá khứ một sự công nhận lặng lẽ. Bạn đã sai để hôm nay bạn được đúng. Bạn đã từng ngây thơ để bây giờ bạn hiểu mọi thứ sâu sắc hơn.
Sự xấu hổ, khi được soi chiếu bằng trí tuệ, sẽ không còn là gánh nặng, mà là một lời nhắc nhở khiêm tốn rằng:
Bạn vẫn chưa dừng lại. Bạn vẫn đang tiếp tục lớn lên.
By Flowable
.png)
.png)



Comments